Giữa không gian bận rộn của xưởng may Dior, nơi những bộ trang phục Thu-Đông 2026 đang dần hình thành, Jonathan Anderson – người vừa làm nên lịch sử khi cùng lúc dẫn dắt cả mảng nam và nữ của nhà mốt 79 năm tuổi – đã có những chia sẻ thẳng thắn. Thay vì chọn con đường an toàn, Anderson đang chứng minh rằng: để tồn tại trong kỷ nguyên số, một di sản cần được “đánh thức” bằng những tranh luận gay gắt thay vì những lời khen hời hợt.

Khi “cái đẹp” là một cái bẫy
Trong cuộc đối thoại với Teo van den Broeke, Anderson không ngần ngại bày tỏ sự chán ghét đối với trào lưu “Quiet Luxury”. Với anh, khái niệm này giống như “khí độc carbon monoxide” – âm thầm làm tê liệt sự sáng tạo. Anh nhận định rằng các nhà mốt hiện nay đang có xu hướng hành xử như những “influencer”: luôn cố gắng chỉn chu, tránh rủi ro để không bị chỉ trích. “Nếu bạn ra mắt một bộ sưu tập và mọi người chỉ nói nó ‘đẹp’, thì bạn đang ở trong vùng nguy hiểm” anh khẳng định. Với anh, thời trang phải tạo ra phản ứng, thậm chí là sự phản kháng, vì đó là lúc tư duy mới được thiết lập.

Tái định nghĩa Dior: Từ Denim đến Tailoring
Bộ sưu tập nam đầu tiên của Jonathan tại Dior đã gây ra không ít tranh cãi khi xuất hiện áo denim và quần jeans – những món đồ vốn bị coi là quá “bình dân” cho một nhà mốt cao cấp. Có người mỉa mai rằng chúng trông chẳng khác gì đồ mua ở J. Crew. Nhưng Anderson lại thấy đó là một thành công.
“Đặt những món đồ đó vào bối cảnh của Dior là một sự táo bạo. Chúng tôi đang phá vỡ những biểu tượng cũ,” anh giải thích. Với Anderson, bản sắc của Dior nam nằm ở nghệ thuật may đo (tailoring), nhưng anh không muốn lặp lại những khuôn mẫu bất biến. Anh đang chơi đùa với các hình khối, biến những kỹ thuật thủ công thượng thừa của xưởng may thành ngôn ngữ của sự tự do và tò mò.

Áp lực của người kế thừa và “lớp da mặt dày”
Kế nhiệm những tên tuổi lẫy lừng như Maria Grazia Chiuri và Kim Jones là một thách thức không nhỏ. Là nhà thiết kế đầu tiên nắm giữ cả hai vương triều nam và nữ tại Dior, áp lực lên vai Anderson là cực kỳ lớn. Tuy nhiên, anh đối mặt với nó bằng sự bình thản pha chút hóm hỉnh.
“Tôi mặt dày, nhưng vẫn là con người” – anh cười khi nói về những bình luận tiêu cực trên mạng xã hội. Anh chọn cách không đọc chúng và biết khi nào cần tắt các thông báo để bảo vệ không gian sáng tạo của mình.

Đi tìm niềm vui trong từng thớ vải
Khi được hỏi về tương lai, Jonathan Anderson nhắc lại quan điểm của Anna Wintour: sẽ dừng lại khi cảm thấy “quá tức giận” vì không còn tạo ra được điều mới mẻ. Với anh, thời trang là một cuộc đua khắc nghiệt, và nỗi sợ lớn nhất không phải là bị chỉ trích, mà là cảm giác mọi thứ không còn thú vị.
“Tôi không có công thức nào cả. Tôi chỉ đang đi tìm niềm vui trong quần áo,” Anderson chia sẻ trước khi kết thúc buổi trò chuyện bằng một cái bắt tay nhanh và quay lại với guồng quay sáng tạo tại xưởng may – nơi anh đang từng bước định nghĩa lại một “vương triều” Dior của tương lai.





