
Nếu thời trang là một tôn giáo, thì Enfants Riches Déprimés chính là… một “giáo phái” cực đoan.
Trong thế giới thời trang hiện đại, nơi mà sự hào nhoáng thường đi đôi với nụ cười gượng ép, Enfants Riches Déprimés (ERD) xuất hiện như một cú tát vào mặt những chuẩn mực truyền thống. Dưới bàn tay của Henri Alexander Levy, thương hiệu này đã định nghĩa lại khái niệm “sang trọng” thông qua lăng kính của sự tuyệt vọng và chủ nghĩa hư vô.

“Đứa con” của kẻ ngậm thìa vàng
Để hiểu Enfants Riches Déprimé, trước hết phải hiểu Henri Alexander Levy. Không giống như những nhà thiết kế đi lên từ nghèo khó, Levy sinh ra trong “nhung lụa” đúng nghĩa. Anh lớn lên trong những ngôi trường nội trú đắt đỏ nhất thế giới và từng kinh qua vô số trung tâm cai nghiện hạng sang.
ERD không phải là một dự án kinh doanh khởi nghiệp; nó là “tiếng thét” của một cậu ấm bị bóp nghẹt bởi sự hoàn hảo giả tạo của giới thượng lưu. Levy không thiết kế quần áo cho thế giới nhìn vào, anh thiết kế để “trị liệu” cho chính mình. Cái tên Enfants Riches Déprimés (Những đứa trẻ giàu có trầm cảm) ra đời vào năm 2012 không phải là một phép ẩn dụ – đó là một lời tự thú.

Sự khan hiếm cực đoan
Vẻ đẹp của Enfants Riches Déprimés nằm ở sự mâu thuẫn đến tột cùng, một phong cách có thể gọi là “Chủ nghĩa hư vô thiết kế riêng”. Đừng để những vết rách hay những vệt ố đánh lừa, bởi đằng sau vẻ ngoài có vẻ “nhếch nhác” đó là những chất liệu xa xỉ nhất thế giới như lụa satin, da thuộc Ý hay len cashmere thượng hạng. Levy đã thực hiện một cuộc cách mạng ngược đãi chất liệu, nơi anh dùng đôi tay của một nghệ sĩ để tàn phá những mảnh vải đắt giá, biến chúng thành những món đồ trông như vừa bước ra từ một buổi tiệc thác loạn hoặc một tầng hầm u tối của thập niên 70.

Mỗi hình in, mỗi dòng chữ nguệch ngoạc trên áo không chỉ là họa tiết, mà là sự chắp vá của văn hóa Punk Rock, chủ nghĩa Dada và những biểu tượng chính trị gây tranh cãi, tạo nên một thứ thẩm mỹ “đẹp trong sự đổ nát” mà không một thương hiệu đại trà nào có thể sao chép được.
Sự tồn tại của Enfants Riches Déprimés còn là một cái tát vào các quy tắc marketing thông thường khi họ chủ động đẩy khách hàng ra xa thay vì tìm cách tiếp cận. Chiến lược của thương hiệu dựa trên sự khan hiếm cực đoan và một rào cản tài chính phi lý, nơi một chiếc áo phông rách nát có thể mang mức giá của một chiếc túi xách xa xỉ.

Henri Levy không giấu giếm ý đồ dùng giá cả như một bộ lọc giai cấp, khẳng định rằng anh không muốn thấy những kẻ tầm thường khoác lên mình thiết kế của mình chỉ vì họ có tiền. Chính sự “độc hại” có tính toán này lại trở thành thỏi nam châm thu hút những biểu tượng văn hóa như Kanye West hay G-Dragon, những người tìm thấy ở ERD một thứ xa xỉ mới: khả năng được trông như “kẻ thua cuộc” nhưng lại mang trên mình giá trị của một gia tài. Đó là cách tối thượng để khoe khoang sự giàu có, chứng minh rằng họ đã đạt đến đẳng cấp không còn cần phải gồng mình để tỏ ra sang trọng.

Lời kết
Sau cùng, Enfants Riches Déprimés vẫn luôn đứng giữa tâm điểm của những cuộc tranh luận về đạo đức và giá trị nghệ thuật. Người ta có thể chỉ trích Levy vì lãng mạn hóa nỗi đau hay sự ngông cuồng của giới nhà giàu, nhưng không thể phủ nhận anh đã tạo ra một đế chế riêng biệt, nơi nỗi buồn được cắt may tinh xảo và sự tuyệt vọng trở thành món trang sức đắt giá nhất.

Enfants Riches Déprimés không bán quần áo, họ bán một cảm giác được thuộc về nhóm tinh hoa – những kẻ đủ giàu để chán chường và đủ nổi loạn để biến sự chán chường đó thành một biểu tượng của quyền lực. Trong thế giới của Enfants Riches Déprimés , sự chân thực đến tàn nhẫn chính là loại tiền tệ duy nhất có giá trị, và mỗi vết rách trên áo là một minh chứng cho việc cái giá của sự tự do cá nhân chưa bao giờ là rẻ.



